Trước đây 70 năm nông dân theo tiếng gọi của Đảng đã làm nên cuộc khởi nghĩa thành công, lúc đó mục tiêu là dân cày có ruộng và độc lập tự do. Cả nước đang kỷ niệm 70 năm ngày độc lập, nhưng cũng ngậm ngùi vì nông dân vẫn quá khổ, đã qua 3 thế hệ nông dân chưa thoát khỏi đói nghèo.

70 năm Việt Nam đã tiến đến đâu

Sau 70 năm độc lập, Việt Nam đã đạt được một số thành tựu, đã gia nhập ASEAN và bình thường hóa với Mỹ, EU, đã thoát khỏi danh sách nước nghèo, chỉ còn chưa được công nhận là nền kinh tế thị trường. Theo số liệu thống kê cho thấy thu nhập bình quân đầu người Việt Nam vẫn đứng hàng thứ 7 trong ASEAN, chỉ hơn Lào, Campuchia và Myanmar.

Đơn vị USD

STT Tên nước GDP bình quân/người  
1995 2010 2011 2012 2013 2014
1 Singapore 24,937 46,570 52,871 54,007 55,182 56,287
2 Brunei 16,047 30,880 41,060 41,127 38,563 40,776
3 Malaysia 4,286 8,754 10,068 10,440 10,538 10,830
4 Thailand 2,849 4,803 5,192 5,480 5,779 5,561
5 Indonesia 1,041 2,947 3,470 3,551 3,475 3,518
6 Philippines 1,065 2,136 2,358 2,588 2,765 2,843
7 Vietnam 288 1,334 1,543 1,755 1,911 2,052
8 Lao PDR 362 1,123 1,266 1,408 1,661 1,708
9 Cambodia 320 783 878 945 1,007 1,084
10 Myanmar

(Myanmar chưa có số liệu thống kê, được WB xếp cuối cùng)

Năm 2014, Việt Nam đứng thứ 7/10 nước ASEAN, nhưng các nhà phân tích vẫn quan ngại về số liệu thống kê của Việt Nam, có thể thực tế còn thấp hơn thế bởi vì 3 nguyên nhân sau: một là, Việt Nam là nước thu hút nhiều đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) hơn hẳn Lào, Campuchia và Myanmar , vì vậy đóng góp của FDI vào GDP là khá lớn, nếu loại bỏ FDI, chỉ tính GNP thì thu nhập của người Việt Nam còn thấp hơn. Hai là, do cách tính toán GDP trùng lặp của các địa phương, nên có thể số liệu thực sẽ thấp hơn. Ba là, do đồng Việt Nam bị định giá cao trong suốt thời kỳ lạm phát 2 con số từ 2008-2011, nhưng tỷ giá lại điều chỉnh rất ít. Đồng Việt Nam định giá cao nên GDP quy đổi thành USD cao, vượt ngưỡng 2.000 USD/người, nhưng mặt hại là hàng hóa Việt Nam bị “đắt” trên thế giới, đã làm giảm xuất khẩu.

Hiện tại, Việt Nam đứng ở vị trí thứ 7/10 trong ASEAN, nhưng khoảng cách so với 4 nước đầu bảng rất xa, kém Singapore gần 30 lần, kém Brunei 20 lần. Thu nhập bình quân của người Việt đã thấp thế, nhưng thu nhập của nông dân còn thấp hơn nhiều.

Thu nhập bình quân của nông dân thấp không thể tin nổi

Theo số liệu của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn báo cáo tại Hội nghị Sơ kết 5 năm thực hiện Nghị quyết TW 7 về “tam nông” thì  thu nhập bình quân của người dân nông thôn năm 2013 ước đạt khoảng gần 20 triệu đồng/năm. Tương đương khoảng 1,67 triệu đồng/người/tháng. Ước năm 2014 tăng 10% so 2013, đạt 22 triệu đồng/năm.

Với thu nhập 1,67 triệu đồng/tháng nhưng người nông dân vẫn phải trang trải tất cả các khoản chi phí hàng ngày với mức giá thị trường đắt đỏ. Trong đó, đáng kể nhất là chi phí y tế và giáo dục.

Vì thu nhập thấp nên có rất nhiều hệ lụy. Khi phát sinh ốm đau, bệnh tật thì thu nhập 1 năm chỉ vào bệnh viện được 1 lần. Vì thu nhập thấp thì học hành cũng giảm đi, đây là cái vòng luẩn quẩn, đã nghèo lại càng nghèo của nông dân Việt Nam.

Nhưng đây là thu nhập trung bình, còn ở các vùng thuận lợi sẽ có thu nhập cao hơn, còn ở các vùng núi Tây Bắc, Tây nguyên, Tây Nam bộ thì thu nhập của nông dân rất thấp, nông dân rất nghèo khổ.

Hơn 1000 loại phí nông nghiệp, nhiều hơn 70 năm trước đây

Mặc dù thu nhập thấp như vậy, đời sống nông dân rất khổ, nhưng còn bị phí, lệ phí đang đè nặng lên người dân. Theo báo cáo của Quốc hội chỉ riêng trong lĩnh vực nông nghiệp, mặc dù đã bỏ nhiều loại nhưng vẫn còn 937 khoản phí và 90 lệ phí, nông dân đã nghèo khó thế mà còn phải chịu hơn 1000 loại phí, lệ phí. Có chuyên gia kinh tế còn cho rằng với 1000 loại thuế, phí nông nghiệp thì còn nhiều hơn thời kỳ sưu cao thuế nặng của 70 năm trước.

Theo báo Nông Nghiệp VN, các khoản lạm thu quá nhiều đối với nông dân, mà ở Huyện Can Lộc, Hà Tĩnh là thí dụ điển hình, các khoản đóng góp xây dựng nặng nề, các loại quỹ biến tướng từ tên gọi này sang tên gọi khác. Làm cho nông nghèo đã rất khổ, nay lại càng khổ hơn. Ví dụ, báo cáo quyết toán thu, chi ngân sách năm 2014, dự toán năm 2015 của UBND xã Gia Hanh (Can Lộc, Hà Tĩnh) trình HĐND xã tại kỳ họp đầu năm nay gồm:

  1. Thu đóng góp xây dựng hội trường UBND xã: Thu theo khẩu: 5.945 khẩu x 100.000 khẩu/năm = 594 triệu đồng. Thu theo diện tích: 8.500 sào x 30.000 đồng/sào = 255 triệu đồng.
  2. Thu sửa chữa kênh mương: 7.180 sào x 10.000đ/sào = 71,8 triệu đồng
  3. Thu quỹ sửa chữa giao thông: 5.945 khẩu x 10.000đ/khẩu = 59,45 triệu đồng.
  4. Thu quỹ quản lý: Thu theo khẩu: 5.945 khẩu x 15.000 đồng/khẩu = 89,1 triệu đồng. Thu theo diện tích: 8.500 sào x 15.000 đồng/sào = 127,5 triệu đồng.
  5. Thu quỹ văn hóa: 5.945 khẩu x 10.000 đồng/sào = 59,45 triệu đồng.
  6. Thu quỹ đất dự phòng: 6 triệu đồng.
  7. Thu quỹ phát triển sản xuất: 8.500 sào x 10.000 đ/sào = 85 triệu đồng.
  8. Thu quỹ tiêm phòng: 890 hộ x 30.000 đồng/hộ = 26,7 triệu đồng.
  9. Quỹ an ninh quốc phòng: 1.050 hộ x 40.000đ/hộ = 42 triệu đồng.
  10. Quỹ đền ơn đáp nghĩa: 3.500 lao động x 2kg x 5.500đ/kg = 38,5 triệu đồng.
  11. Quỹ phòng chống thiên tai: 3.500 lao động x 1kg x 5.500đ/kg = 19,25 triệu đồng.
  12. Quỹ bảo trợ trẻ em: 3.500 lao động x 2kg x 5.500đ/kg = 38,5 triệu đồng.
  13. Quỹ khuyến học: 3.500 lao động x 1kg x 5.500đ/kg = 19,25 triệu đồng.

Nhiều nông dân đang bị đói

Thật đau lòng với những tin đây đó nông dân đang bị thiếu đói, chúng ta cũng không thể tin rằng hiện nay vẫn đang có rất nhiều nông dân bị đói, không chỉ trong lúc giáp hạt, lụt bão, mà ngay cả ngày thường cũng bị đói. Trên báo chí thường xuyên thấy đưa tin xuất kho dự trữ quốc gia để cứu đói nông dân ở các tỉnh nghèo. VnExpress dẫn lời Bộ trưởng Nông nghiệp Cao Đức Phát nói trong phiên trả lời chất vấn quốc hội ngày 17/11/2007 rằng: “Việt Nam đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu gạo mà hàng năm vẫn còn hàng trăm nghìn đồng bào chỉ được ăn cơm khi ngày lễ, ngày tết, khi bị ốm”. Mức phát triển tại nông thôn Việt Nam vẫn còn rất thấp, và rất nhiều hộ gia đình rơi vào cảnh đói nghèo chỉ sau một đợt thiên tai như lũ lụt, dịch bệnh…

Ảnh internet
(Ảnh: Internet)

Chắc hẳn bạn đọc chưa quên câu chuyện bi thương được báo Thanh Niên đưa về cái chết của bé Nhung cũng như hoàn cảnh khốn cùng của gia đình bé khiến mọi người thật sự xót xa. Trưa 25/9/2014, bé Nhung, 10 tuổi, đang học trên lớp thì đói lả do không ăn sáng nên xin cô giáo một hộp sữa uống. Cô giáo bèn gọi cho cha bé đến đón về. Ông bố đạp xe lên đón các con khác, còn bé Nhung tự đạp xe đạp về. Đi được 2 km, bé loạng choạng ngã xuống mương sâu 2 m và bị nước cuốn chết đuối.

Thông tin trên các báo cho thấy gia cảnh bé Nhung quá cơ cực: cả bố lẫn mẹ đều bị hạn chế trí não, mù chữ, mẹ không biết và hầu như không thể làm được việc gì, chỉ quanh quẩn ở nhà. Cả nhà phụ thuộc vào tiền làm thuê của người bố, bữa có bữa không, khoảng 50.000 đồng/ngày. Cơm ăn bữa có bữa không, khi bé Nhung qua đời gia đình thậm chí không còn gạo để nấu chén cơm cúng…

Cái chết của bé Nhung nhắc người ta nhớ lại người mẹ ở Cà Mau thắt cổ chết năm 2013 vì quá quẫn bách khi không vay được tiền đóng học phí cho con. Chồng chị làm phụ hồ, tháng được 3 triệu đồng, nuôi cả nhà 5 miệng ăn. Do vậy không được xét sổ hộ nghèo để vay vốn làm ăn, vay tiền cho con đi học.

Sau đó, nhiều người mới ngỡ ngàng nhận ra chuẩn xét hộ nghèo đang ở mức phi lý đến kinh ngạc.

Theo Quyết định 09/2011/QĐ-TTg, chuẩn hộ nghèo, hộ cận nghèo áp dụng cho giai đoạn 2011 – 2015 như sau: hộ nghèo nông thôn có mức thu nhập bình quân từ 400.000 đồng/người/tháng trở xuống, thành thị từ 500.000 đồng/người/tháng trở xuống. Hộ cận nghèo nông thôn có thu nhập từ 401.000 đồng đến 520.000 đồng/người/tháng trở xuống. Thành thị thì từ 501.000 đồng đến 650.000 đồng/người/tháng.

Tức hộ nghèo ở nông thôn chỉ được dùng có hơn 13.000 đồng/người/ngày, cho tất tần tật nhu cầu.

Quyết định nói trên ban hành vào năm 2011, từ đó đến nay chỉ số giá tiêu dùng trong tất cả các nhóm hàng hóa đều tăng mạnh (theo thống kê của Tổng cục thống kê năm 2013, trong các nhóm hàng ăn và dịch vụ ăn uống, đồ uống và thuốc lá, may mặc, mũ nón, giày dép, nhà ở và vật liệu xây dựng, thiết bị và đồ dùng gia đình, thuốc và dịch vụ y tế, giao thông, bưu chính viễn thông, giáo dục..).

Người trong chuẩn này chỉ có thể đáp ứng các nhu cầu sinh tồn, cho dù sống ở mức nghèo. Áp vào cuộc sống bằng các quy định xa thực tế cỡ đó, không hiểu các con số thành tích xóa đói giảm nghèo đáng tin cậy đến đâu?

Thành Tâm tổng hợp

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Các Bài Viết Liên Quan