Cuộc sống bộn bề, nhiều lo lắng khiến chúng ta mệt mỏi, bất an, đôi lúc ta còn cảm thấy nghẹt thở. Chúng ta hiểu rằng để hạnh phúc với cuộc sống như vậy, ta cần có nội tâm an hòa, cần ung dung, và bình tĩnh trước mọi vấn đề. Nhưng khó khăn lớn nhất chính là làm sao để có được điều ấy, điều mà ‘mua không có ai bán, xin không có ai cho’, dùng bao nhiêu tiền cũng không đánh đổi được? Có lẽ, bạn sẽ tìm được câu trả lời cho mình trong câu chuyện xúc động dưới đây…

Gần đây, câu chuyện của một người đàn ông có biệt danh là B.B đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Câu chuyện anh kể là về một chú bán vé số anh vô tình gặp trong công viên. Nó sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu đó là một người bán vé số hàng ngày vẫn chìa tập vé ra trước mặt anh, mời và nài nỉ anh mua. Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra theo cách như vậy… Ngày hôm đó, lần đầu tiên anh B.B dành thời gian tâm sự với một người xa lạ, và cũng chính cuộc gặp mặt ngẫu nhiên ấy đã thay đổi cuộc đời, lối sống và quan niệm nhân sinh của anh. 


Ảnh dẫn qua: Kienthuc

Khoảng thời gian đó, anh B.B đang trải qua những tháng ngày buồn rầu, chán nản bởi chuyện tình cảm không được suôn sẻ. Bế tắc trong cái mê cung của sự nghi ngờ, sự hờn dỗi, của những tính toán trong cuộc tình, anh trở nên lầm lì ít nói và lúc nào cũng mang theo tâm trách móc, trách người anh yêu, trách những ai can thiệp vào mối quan hệ của anh. Cuộc sống của anh dư dả về vật chất, nhưng cũng dư dả luôn cả sự phiền muộn, mệt mỏi. Không biết làm gì trong tâm trạng như thế, anh B.B quyết định dắt chú chó cưng đi dạo để tạm quên đi những gánh nặng tâm lý của mình. Dưới ánh đèn mờ mờ, anh gặp một người đàn ông bán vé số ngồi lặng lẽ nơi góc công viên, đang ăn bữa cơm tối đạm bạc và vội vàng.


Ảnh dẫn qua: Yan News

Nhìn người đàn ông ấy, trong tâm anh dâng lên sự thương cảm, xót xa. Một vài giọt nước mắt trào ra khóe mắt bởi tâm trạng đã sẵn âu sầu. Chú bán vé số có thân hình gầy gò, nhỏ bé, tay bị tật và đôi chân cũng không lành lặn. Chiếc áo chú đang mặc đã bạc màu, nhàu nhĩ, và ánh đèn vàng càng khiến chú trông xanh xao, khắc khổ hơn. Chú đang ăn tối, hộp cơm chỉ có vẻn vẹn một miếng thịt kho, nhiều cơm và không có rau. Anh cũng là người thường ăn cơm hàng nên biết gọi một phần cơm như thế là vì chú muốn tiết kiệm tới mức tối đa, chỉ cần no bụng chứ không cần ngon.

Anh chỉ đứng nhìn từ xa vì sợ làm phiền nhưng chú chó vô tư của anh lại không biết gì, đánh hơi thấy mùi thức ăn nên tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào hộp cơm của chú, ánh mắt tỏ vẻ năn nỉ. Anh B.B cảm thấy ái ngại và kéo chú chó đi, nhủ thầm: Hộp cơm có một chút xíu thế kia, chú ấy ăn hết còn chưa đủ no, lấy đâu cho nó nữa! Nhưng thật bất ngờ, anh thấy chú ngay lập tức xé nắp chiếc hộp đựng thức ăn rồi xúc vào đó mấy thìa cơm và một chút thịt, chú bán vé số nhìn con chó rồi đặt đĩa cơm trước mặt nó, giống như chủ nhà đang thết đãi một vị khách bằng tất cả những gì mình có. Trong một thoáng ấy, anh thấy chú thật giống như lão Hạc cưng chiều hết lòng con chó vàng của mình. 


Ảnh dẫn qua: Yan News

Hành động của người bán vé số thật sự khiến anh B.B ngạc nhiên, xúc động và cảm phục. Anh B.B quyết định mua ủng hộ chú một vài tờ vé số, sau đó ngồi chuyện trò với chú một hồi. Anh được biết nhà chú cách đây khá xa, hàng ngày chú đi từ sớm, đạp xe tới nơi này nơi khác để bán vé số. Tiền lãi thu được cũng không nhiều, nhưng đây là công việc nuôi sống bản thân nên dù có khó khăn thế nào chú cũng không từ bỏ. Anh B.B hiểu được sự quyết tâm của chú trong những lời nói ấy, bởi với một người bình thường thì việc đi lại suốt cả ngày dài như vậy cũng đã rất mệt mỏi, huống chi chú còn là người không lành lặn.

Chú kể rằng chú rất yêu quý những con chó, bởi vì chúng là những con vật trung thành, có tình cảm chẳng khác gì con người. Chú nói rằng cuộc sống đúng là có chật vật, khó khăn nhưng là người lạc quan, chú tìm thấy niềm vui từ những điều giản dị nhất. Chẳng thế mà chú đã bật cười khi thấy anh bạn chó này mon men tới gần và không ngần ngại thể hiện ra vẻ mặt “tôi đang đói lắm”. Chú còn dặn anh hãy cẩn thận vì gần đây thường xuyên xảy ra những vụ trộm chó. Thật đau lòng biết nhường nào khi thấy những con chó vô tội, có thể đã từng thức trắng bao đêm để canh nhà bảo vệ chủ lại trở thành đồ ăn của con người.


Ảnh dẫn qua: kienthuc

Trò chuyện một hồi, chú đứng dậy chào tạm biệt rồi ra về. Đến lúc này, anh lặng người dõi theo từng bước đi của chú. Chú đi tập tễnh tới chỗ chiếc xe đạp, nhanh nhẹn leo lên và đạp bằng một chân, mọi động tác đều thoăn thoắt và thuần thục. Anh hối tiếc vì chưa hỏi nguyên nhân tại sao chân chú lại bị tật, anh tiếc vì chưa hỏi thêm về gia cảnh của chú, để nói một vài lời động viên chú, để có thể giúp chú bằng một cách nào khác. Anh cứ đứng mãi như thế và nhìn theo bóng chú bán vé số khuất dần trong những khoảng tối. Anh thực sự thấy mình đã khóc. Hóa ra những mệt mỏi, tất bật và lo toan của cuộc sống không thể làm một tâm hồn chai sạn, trải qua nhiều sóng gió như anh rơi nước mắt, nhưng tình người, sự cao đẹp của một nhân cách, sự cao thượng của những con người trong hoàn cảnh khó khăn mới là điều khiến anh bật khóc xúc động.


Ảnh dẫn qua: Suckhoegiadinh

Trong cuộc sống của mình, bạn thường than phiền về những vấn đề gì? Về công việc không đủ thú vị, mức lương không đủ hấp dẫn, về việc ngày nào cũng tắc đường vào giờ cao điểm, cuộc sống nhiều khoản phải chi tiêu, quần áo phụ kiện bạn mang trên người chẳng phải là hàng hiệu… Bất cứ việc gì không được như kì vọng đều là nguồn gốc những than phiền của chúng ta. Có người biết rằng mình đã sống cả một đời buồn khổ mà lại không thể giải thoát cho bản thân, cũng không hiểu lý do vì sao lại như vậy.

Chúng ta sống những cuộc đời khác nhau, nhưng ai cũng gặp phải một số loại khó khăn nhất định. Điều quan trọng không phải khó khăn nào xảy đến, mà là tâm thái của chúng ta, là thái độ của chúng ta khi đón nhận nó. Hãy nhìn người bán vé số, sẽ chẳng ai chê bai hay dè bỉu nếu có một vài lần chú ấy than thở về cuộc sống mệt mỏi quá, tiền kiếm được ít quá bởi chú là một người tàn tật. Nhưng người đàn ông nhỏ nhắn ấy lại chọn cách sống kiên cường, mạnh mẽ, chọn cách sống để truyền cảm hứng và nghị lực cho người khác. Người đàn ông khắc khổ, thiếu thốn ấy sẵn sàng chịu đói một chút để chia sẻ đồ ăn cho một con vật.


Ảnh dẫn qua: Kienthuc

Chúng ta trước giờ luôn nghĩ rằng khi mình trở nên giàu có, mình sẽ giúp đỡ người khác. Còn có người nghĩ rằng nếu mình giúp người khác, vậy ai giúp mình? Câu chuyện của người bán vé số giúp chúng ta hiểu lòng tốt không cần có điều kiện, làm việc thiện cũng không cần phải có động lực, có bước đệm. Nếu chúng ta giữ được tâm thái hòa ái, luôn cảm thông với những người quanh ta, hiểu được rằng ai cũng có nỗi khổ nào đó đằng sau vẻ ngoài tưởng chừng bình yên, ta sẽ không bao giờ nghi ngờ hay phải tìm lý do tại sao “nên làm việc tốt”.

Có người ví đời người giống như một con thuyền, muốn qua sông an toàn, thuyền nhất định phải nhẹ, phải vứt bỏ đi những gì không cần thiết. Trên con thuyền của bản thân, bạn đã chất chứa lên đó những gì? Sống trong cuộc đời nhiều cám dỗ này, chúng ta hãy dũng cảm chiến thắng bản thân mình, mạnh mẽ vượt qua những tham vọng của mình bằng cách buông bỏ những truy cầu vật chất không cần thiết, và hãy mở rộng tấm lòng để cảm nhận từng điều giản dị, đơn sơ nhất.

Nếu chúng ta dần dần vứt bỏ được những gánh nặng mình đang tự khoác lên, vứt bỏ những tranh giành về lợi ích khiến mình nhọc tâm tính toán, chúng ta bớt than phiền về những thứ mình đã mất hoặc chưa đạt được, và trân trọng những thứ mình đang có, chúng ta sẽ thấy con đường đến với hạnh phúc và bình yên dường như thênh thang hơn.

Người xưa có câu rằng “Kẻ tiểu nhân trách người, người quân tử tự trách mình”, bởi vậy khi gặp khó khăn, thử thách, chúng ta hãy bớt than phiền, hãy cố gắng bình tâm nhìn nhận những điểm nào mình làm chưa tốt, để lần sau tốt hơn. Hãy để con thuyền của chúng ta thật nhẹ, giương giương lướt ra khơi…

Thủy Linh

Xem thêm:

Clip hay:



Advertising:

loading...

Bài Liên Quan